Mưa lại về trên góc phố thân quen.

Ừ, là quen!

Quen bởi vẫn đó hàng cây vẳng lặng, thi thoảng lại chợt rung lên theo làn gió nhẹ nhẹ mơn man.

Quen bởi vẫn ngoài kia là bon chen cuộc sống, là những tiếng còi inh ỏi, là những gương mặt hối hả, là em, là anh… Lạc lõng mà hòa tan, khác biệt mà trộn lẫn. Nếu chỉ kịp lướt qua giữa dòng đời này, liệu rồi ta có nhận ra nhau…

Quen bởi vẫn nơi đây, góc nhỏ, quán quen. Vẫn đâu đó một bản nhạc không lời đang thì thầm theo cơn gió, thấm sâu, say đắm, trộn lẫn với hương vị thoang thoảng của li cà phê nóng, trộn lẫn với màu mắt em.

Nhưng lạ…

Lạ bởi vẫn nơi đây, vẫn góc đó, vẫn những cảm xúc rất riêng biệt của riêng tôi, riêng em, nhưng đối diện không phải em mà chỉ là một khoảng trống vô hình. Có lẽ là thói quen…

– Anh có yêu em không?

– Không! Anh thích em, nhưng anh chỉ yêu cà phê thôi.

Thói quen có lẽ đã là một kí ức sâu thẳm để giờ đây, nơi xa, anh tìm bằng được một góc phố giống hệt nơi xưa chỉ để ngầu nghiến cái cảm giác thân quen, quen mà rất lạ… Cảm nhận cơn mưa rả ríc ngoài kia.

Mưa vẫn về đây, vẫn những làn hơi ấm mong manh quấn lấy anh, vẫn khe khẽ len vào từng khe hở trong trái tim anh. Mưa vẫn hệt như ngày nào ta đến bên nhau, mưa bảo rằng em yêu anh! Mưa cũng hỏi, anh yêu em hay yêu li cà phê đang đung đưa từng làn sương nhỏ hòa quyện với mưa. Mưa quyện lầy anh, quyện lấy làn sương mỏng manh đó, rồi mưa theo gió, mưa bay…

Nếu muốn biết bạn yêu một người như thế nào, hãy nắm tay người đó và bước đến một cơn mưa. Nếu bạn khẽ run rẩy vì lạnh, cái lạnh mà trước nay chưa bao giờ bạn cảm thấy ở một cơn mưa, có lẽ rằng bạn đã rung động trước người kia. Nếu bạn thấy từng làn mưa như có hơi ấm lạ kì cuốn lấy trái tim đang rung động, để mãi mãi muốn giữ lấy cái khoảnh khắc nhỏ bé mà diệu kì, có lẽ rằng ai đó và bạn đang cùng chung lấy một nhịp đập con tim. Còn nếu bạn run run vì giá lạnh từ cơn mưa, từ làn gió kia, nhưng con tim lại như một dòng sông yên bình, ấm áp, để hơi ấm tỏa ra hòa quyện với làn mưa, hòa vào đôi mắt, vào bờ môi, vào từng kẽ nhỏ, vào tận rồi vút cao theo gió, có lẽ rằng bạn đang hạnh phúc bên ai.

Anh, em, chúng ta đang ở đâu?

Hay là cơn mơ chỉ kịp lướt qua rồi vụt tan biến theo bóng mưa tan.

Hay là nắng đang lên để cơn mưa đi về nơi xa vắng.

Nếu chỉ là cơn mưa lướt ngang đời anh, nếu tất cả sẽ là dĩ vãng. Nếu một ngày mưa lại đến, ta rồi có nhận ra nhau?

Nếu có cơn mưa nào lướt ngang đời anh, anh sẽ để cơn mưa vây lấy anh, nếu là ngọn lá khẽ đu đưa, nếu là cơn gió nhẹ khẽ run rẩy, nếu là làn hơi ấm từ sâu thẳm con tim, anh sẽ biết rằng em đang đến bên anh.

Nơi xa em có nhớ anh không?

Anh nhớ em!

Nhưng anh vẫn chỉ yêu cà phê thôi…

White stone