– Tại sao anh thích cà phê?

– Vì anh thích, thế thôi. Mà có khi là vị đắng xen lẫn với mùi thơm thoang thoảng của cà phê.

– Vậy sao anh lại uống cà phê sữa?

– Em thấy không, vị ngọt của sữa làm tôn thêm vị đắng của cà phê. Em thấy không, vị đắng của cà phê cho ta cảm nhận sâu sắc chút ngọt bùi xen lẫn đâu đó.

– Sao lúc nào gặp em anh cũng uống cà phê?

– Cà phê khiến anh cảm nhận vị ngọt của tình yêu em dành cho anh.

– Xạo!

– Em thử một muỗng cà phê nhé!

– Đắng!

– Ừ, tại anh chưa khuấy sữa mà.

– Chơi xấu!

– Một muỗng nữa nhé!

– Uh, ngon, khuấy sữa vô là khác liền thấy không. Tự dưng đi chơi xấu em, cà phê đen đắng òm!

– Mà này, sao anh lại thích em?

– Tại anh thích, thế thôi. Mà có khi tại màu mắt cà phê sữa của em cũng nên.

– Thế anh thích cà phê hay thích em.

– Cả hai.

– Cái nào hơn!

– Cà phê.

– Giận!

Anh và em

Anh và em

Tôi gặp em trong một chiều mưa, không phải một cuộc gặp tình cờ nhẹ nhàng, đẹp đẽ như trong mấy bộ phim sướt mướt mà thỉnh thoảng em hay kể tôi nghe.  Ấn tượng đầu của tôi về em có lẽ là một chữ “lạ”. Dễ thương theo cái cách lạ lạ, hung dữ lạ lạ, dịu dàng lạ lạ…

– Bạn làm rách áo mưa của tôi rồi, đền đi.

– Bên kia đường có bán kìa, tôi mua đền bạn nhé.

– Nhưng áo này tôi mặc cả năm nay quen rồi.

– Hết mưa rồi kìa, em vẫn kiên quyết không chịu cho anh đền cái áo hả?

– Thì em lựa rồi, có cái nào giống cái cũ đâu.

– Thế sao giờ?

– Trả tiền ly trà sữa này cho em đi.

Cơn mưa lại bắt đầu bằng một làn gió nhẹ, nhẹ nhàng nhưng đủ đưa chút giá lạnh theo từng hạt nhẹ quấn lấy em, lấy tôi. Mưa rơi, mưa không mang theo điệu nhạc du dương mà có lẽ âm nhạc xuất phát từ chính tâm hồn người đang nhìn mưa. Hay có lẽ, một giai điệu nào đó đã nhẹ gieo vào lòng tôi trong phút chốc mưa tan.

Gió,

Gió thi thoảng lại mang đến chút man mác ở nơi nào đó tận sâu trong tôi. Không phải gió buồn, cũng chẳng phải vì chút giá lạnh khiến lòng tôi cần sưởi ấm. Chỉ là ở một nơi xa lắm nơi góc phố xưa, gió đã từng thổi tung bay làn tóc ai mang theo những giọt sương nhẹ phủ ấm tim tôi.

Bởi tự hỏi  lòng tôi liệu có còn cái cảm giác ấm áp dưới mỗi cơn mưa.

Bởi tự hỏi, làn gió kia liệu rằng có đang quấn quanh ai đó.

Bởi tự hỏi, có phải tất cả đã xa.

– Em về cẩn thận nhé.

– Ừ, nói chuyện với anh chán òm, lại toàn uống cà phê, nhưng được cái chịu nghe em nói huyên thuyên. Mà em có cảm giác gặp anh ở đâu rồi…

– Anh cũng thấy em quen quen, có lẽ anh chưa gặp em bao giờ…

– Em về đây!

Tôi đã gặp em ở đâu! Em không giống người con gái mà tôi từng yêu, em cũng không mang lại cho tôi cái cảm giác ấm áp vốn chỉ đến từ người tôi yêu bởi tôi đang rất hạnh phúc với cuộc sống một mình và đâu có còn muốn thử yêu ai. Em có chút gì đó ngọt ngào trong những phút mộng mơ, chút đăng đắng khi em thể hiện sự giận giữ lúc coi tôi như kẻ thù. Ở em, tôi thấy là sự trộn lẫn giữa những tính cách khá trái ngược, sự hòa quyện khiến tôi liên tưởng tới ly cà phê sữa hay uống. Ngọt mà đắng, ngọt lạ, đắng cũng lạ kì.

– Giận vu vơ.

– Vu vơ gì, không giận mới lạ đó.

– Sao giận?

– Chứ anh vừa nói gì!

– Thì anh thích cà phê.

– Hơn ai?

– Hơn người con gái bắt đền anh cái ao mưa cũ mèm trong chiều mưa hôm ấy.

– Thế chẳng phải là em à…

– Không!

– Là sao?

– Cô gái ấy có đôi mắt rấp đẹp, đôi mắt màu cà phê sữa.

– Thì vẫn là em mà.

– Em biết sao anh thích vừa uống cà phê vừa nhìn em không?

– Tại sao?

– Vì với anh, em là li cà phê đậm đà nhất. Vì mỗi khi uống một li cà phê, dù ngon hay dở thì trong anh vẫn luôn thấy thiếu sót một thứ hương vị gì đó lạ lạ mà anh cũng chẳng thể hình dung ra. Em có đôi mắt thật đẹp, đôi mắt phản chiếu tâm hồn em, tâm hồn của một li cà phê sữa. Đôi mắt ấy lan vào tận sâu trong trái tim anh, vào nơi sâu thẳm mà anh những tưởng đã là băng giá.

Em là li cà phê của trái tim anh!

White stone