Chẳng có lá vàng rơi

Chẳng mang đi thương nhớ
Nên mùa thu đẹp nhẹ
Trong câu nói yêu thương.

Thu Sài Gòn, chẳng có những con đường lá vàng đầy lãn mạn, chẳng có những tiếng xào xạc văng vẳng xa xa mỗi khi cơn gió nhẹ thổi qua.

Thu Sài Gòn, chẳng có những cơn mưa phùn nhẹ nhẹ, chẳng có những khung cửa lấm tấm những gọt nước mộng mơ.

Thu Sài Gòn, chẳng có…

Thu Sài Gòn, đêm đêm vẫn lẳng lặng những bóng người hối hả.

Thu Sài Gòn, xa xa vẫn những đôi chân bé nhỏ mong bán từng tờ vé số.

Thu Sài Gòn, vẫn nắng, vẫn mưa, vẫn những vội vã lo toan đời thường.

Thu Sài Gòn, vẫn vậy… Bởi thực ra, thu về, nhưng lòng người thiếu vắng chút dư vị của cái gọi là mùa thu.

Thu Sài Gòn

Thu Sài Gòn, một chút giá lạnh của buổi sớm tinh mơ đủ để giữ chân bất kì ai thêm vài phút trên giường, đủ để đôi vợ chồng cảm nhận được cái ấm áp của tình yêu, đủ để những đứa con cảm nhận tình thương người mẹ, đủ để những cặp tình nhân chìm trong một chút xuyến xao, đủ để nỗi nhớ chợt dâng đầy kí ức, đủ để một tiếng nấc chợt nghẹn ngào rồi sâu lắng trong tim, đủ để mang đến cho mảnh đất đầy lo toan này một chút lặng…

Thu Sài Gòn, một cơn mưa chợt đến, vẫn ào ạt, vẫn vội vã, nhưng còn xen lẫn đâu đó là chút gió lạnh, còn xen lẫn đâu đó là chút khát khao được dừng lại những suy nghĩ đời thường. Để cơn mưa đến chẳng cần tìm vội một chiếc áo mưa, mưa đến, thôi thì tìm một góc nào đó, những con người xa xứ lại cùng nhau tâm sự những vui buồn của những ngày tháng tha hương. Để cơn mưa đến sẽ mang chút mát lành cho cuộc sống, cho cây thêm xanh, cho đường thêm sạch, cho lòng người vơi bớt chút lặng trong tim…

Thu Sài Gòn, nhưng sau cơn mưa trời vẫn nắng, bởi cuộc sống vẫn vậy, vẫn xoay chuyển không ngừng. Vẫn những chiếc áo mưa đủ màu đang vội vã lướt nhanh qua mưa gió, vẫn những gương mặt lo lắng, vẫn những cái liếc vội xuống chiếc đồng hồ, những vui, những nỗi niềm được chôn kín.

Thu Sài Gòn, sau cơn mưa lại những gọt nắng treo nhẹ trên cành cây, ngọn lá, trên những gương mặt ướt đẫm, trên những đôi mắt đang ánh lên niềm hy vọng của tương lai. Nắng dường như cũng dịu nhẹ, nắng dường như cũng muốn chiêu đãi con người một chút bình yên. Để trên đường, xe cộ lại tấp nập, để trong công viên, lại rộn rã tiếng nói cười, để những đứa trẻ lại nắm tay cha tung tăng trên phố, để một góc phố xa người ta lại mỉm cười nhìn những cặp tình nhân đang hạnh phúc bên nhau.

Để đâu đó trong tim, nỗi nhớ thi thoảng lại  tràn dâng…

White stone