Có cơn mưa nào phảng phất nơi đây.

Có ngọn gió nào lướt thầm qua khe cửa.

Có đôi mắt ai đang chờ đợi…

Gió miên man, hiu hắt, gió vô hình, gió lạnh! Cái lạnh se se, vừa đủ để rung động trái tim ai đang đứng sau khe cửa, vừa đủ để ai kia nhớ về một làn hơi ấm xa xôi. Gió thổi tung cánh cửa sổ vốn chỉ khép hờ để lộ khoảng trời tươi sáng nhưng sao cũng quá đỗi xa xăm.

Khung cửa nhỏ bé, khoảng trời cũng nhỏ bé. Khung cửa nhỏ bé nhưng khoảng trời sao vô tận không ngừng. Mây đan xen, gió vờn đuổi, là tung bay, mưa phây phất, cả những âm thanh lúc yên bình, khi rộn rã, xa xôi. Ai biết được nơi xa khung trời ấy có giống nơi đây.

Khung cửa nhỏ bé, bầu trời thì rộng lớn vô bờ…

Tình yêu có khi cũng tựa như bầu trời kia, vô tận, xa xôi, là thấy đó, là nghe đó, là cảm nhận từng làn hơi ấm, từng cái rung người đó. Nhưng rồi tình yêu ở tận nơi đâu? Tình yêu là áng mây kia, hờ hững trôi theo gió rồi vội vã trút cơn mưa, cho ai vấn vương, cho ai sầu nhớ… mưa lại vội đi. Hay tình yêu là khung cửa nhỏ bé, gần gũi, là ngay đây, là anh, là em, nhưng bên ngoài khung cửa là vô vàn, là vô tận mênh mông…

– Mai anh về lại nơi xưa, nơi quán cũ, nơi anh – em, ta đã gặp nhau.

– Rồi khi nào anh đi?

– Về luôn, không đi nữa.

– Sao lại nói trước với em, anh không muốn dành bất ngờ cho em sao.

– Không! Anh nhớ em.

Nếu có một ngày… Không, một ngày hay hai ngày, ba ngày… liệu có khác gì nhau. Nhưng nếu có ngày đó, nếu tình yêu thực sự sẽ tới liệu rằng cơn mưa có lại quấn lấy đôi ta. Mưa sẽ nhẹ nhàng vây lấy đôi ta hay mưa sẽ trút vội bao cảm xúc đã từng là dồn nén, đã từng là giọt nhớ khi xưa.

Tình yêu đôi khi cũng hệt như li cà phê phin. Là đợi chờ từng giọt thời gian trôi để thưởng thức cái vị đắng khó cưỡng. Là ngọt, là đắng, là chan hòa, là đam mê. Là thêm chút sữa để dễ uống hơn, nhưng sau rồi lại nhấm nháp từng chút một để tìm lại cái vị đắng kia.

Nếu khung cửa kia là đôi mắt em, có lẽ anh là ngọn gió, là cơn mưa phảng phất muốn phá tan cánh cửa kia để tràn về tim em, muốn thưởng thức trọn vẹn từng vị đắng, vị ngọt trong đôi mắt màu cà phê sữa. Muốn bên em ngay lúc này đây và cả mai sau. Muốn lại cùng em nơi góc nhỏ, quán quen, muốn được lằng nghe những bản nhạc vô hình đang rung động trái tim ta, muốn được giữ lấy những hạt mưa đang ẩn hiện sau làn hơi nóng, muốn lại cùng gió đan xen vào làn tóc em bay.

– Anh có yêu em không?

– Không! Anh thích em, nhưng anh chỉ yêu cà phê thôi.

Ngoài kia bầu trời vẫn cao, mây vẫn lững lờ trôi, gió vẫn nhè nhẹ thổi.

Sau cánh cửa sổ hai con tìm có lẽ cũng đang nhìn về một hướng…

Hướng xa xôi!

Ừ thì trái tim vẫn phải nóng đề bù về cho cái đầu lạnh lẽo.

Ừ thì ngày mai trời sẽ lại nắng và rồi cái đầu lạnh cũng có lúc tan chảy mà thôi.

Dù sao không phải lúc này. Dù,…

– Anh nhớ em! Cô gái đến từ hôm qua.

White stone