Bạn đang buồn chán!?

Có khi nào đột nhiên bạn thấy mất hết động lực? Không hẳn là mất hết động lực sống, đôi khi chỉ là thứ  động lực chỉ để bước chân xuống giường vào mỗi buổi sáng, hay là thức dậy và nghiền ngẫm một ngày buồn chán cô đơn.

Có khi nào bạn thấy cuộc sống thật vô nghĩa? Không hẳn là bạn phải đánh mất hết ý nghĩa của cuộc sống đâu, nhiều khi chỉ là một chút phân vân, một chút trầm mặc “Ta sống để làm gì?” hay “Tại sao cuộc đời đôi khi lại thế?”.

Có khi nào bạn tự cảm thấy bạn đang sống mà thiếu hẳn niềm vui? Và cũng không hẳn là bạn chẳng được cười vui, chỉ là một chút ý nghĩ vẩn vơ đôi khi bám lấy bạn, ừ thì ta phải làm gì để cảm thấy thực sự được vui.

Và,… Ừ thì cuộc sống vốn là vậy. “Đừng cảm thấy tiếc vì bụi hoa hồng có gai mà hãy vui vì trong bụi gai có hoa hồng.” Đó là một câu trích dẫn rất nổi tiếng của Abraham Lincoln. Và bởi vì cuộc sống vốn dĩ chẳng có nhiều màu hồng đâu nên có lẽ bạn, mà có lẽ là cả tôi, nên tìm một vài cánh hồng để gửi gắm ước mơ thì hơn là tiếp tục nhìn vào những khoảng tối mà buồn chán. Bạn chỉ cần cố nhớ rằng trong bụi gai còn có hoa hồng mà thôi, còn bụi hồng, nó sẽ luôn làm đau bạn và nhắc nhở rằng “gai đấy, nhớ tránh xa xa”.

– Hãy thử đi bộ một vòng quanh phố xá, xóm làng, đi tới nơi xa nhất bạn có thể, mang theo một chai nước, thỉnh thoảng nghỉ ngơi nhưng tuyệt đối đừng mua gì và cũng đừng ăn gì. Tranh thủ ngắm nhìn cuộc sống, chỉ nhìn và cảm nhận thôi, đừng suy nghĩ gì cả. Cuối buổi, khi đã không còn đủ sức để đi tiếp, hãy thưởng cho mình một bữa ăn thật ngon và ngủ một giấc thật sâu.

– Thử dành một ngày cho yêu thương, bỏ qua hết lỗi lầm của những người xung quanh, nói cám ơn bất kì lúc nào có thể, giúp đỡ mọi người bất kì điều gì trong khả năng.

– Tham gia một hoạt động ngoại khóa với tập thể, và nhớ hãy tạm quên mình là ai, tạm quên đi cá tính của bản thân, sẵn sàng tham gia bất kì trò chơi hay yêu cầu kì quặc nào.

– Tham gia một buổi từ thiện, hãy thử đến với những vùng quê nghèo khó, đến với những em bé mồ côi, những cụ già neo đơn hay những bệnh nhân đang chờ điều trị. Bạn không cần một tâm hồn quá nhạy cảm, cứ thử tham gia với tấm lòng thôi.

– Dành ra một ngày cho sự im lặng và quan sát. Chỉ tập trung nghe và quan sát, nói thật ít thôi.

– Thử bắt chuyện với một vài người lạ bạn gặp trên xe bus chẳng hạn.

– Nếu bạn có người yêu, bảo cô ấy/ anh ấy dẫn bạn đến một nơi thật lãn mạn, ngồi bên nhau nhưng đừng vội nói gì. Cuối buổi thử nói cho nhau nghe những suy nghĩ suốt thời gian vừa qua.

– Nếu bạn đang xa nhà, trở về và dành một ngày ở bên gia đình, nghe lời và giúp đỡ cha mẹ bất kì việc gì có thể. Chẳng phải tuổi thơ bạn đã từng thế sao.

– Công việc yêu thích nhất của bạn là gì? Thử dành ra một ngày chỉ và chỉ dành cho công việc đó thôi, làm việc thật hiệu quả rồi bộ não sẽ tiết ra những thứ “thuốc phiện” của sự vui vẻ.

– Nếu bạn biết nguyên nhân khiến bản thân buồn chán, đơn giản là hãy thử đối mặt và giải quyết nó.

Nếu bạn vẫn đang buồn chán và đang đọc bài này, thì ừ đấy, bạn đủ kiên nhẫn đọc hết mấy trăm chữ mà tôi viết ra trong một buổi tối khá nhàm chán đã đủ chứng tỏ bạn mang trong mình một sự lạc quan rất lớn rồi, vấn đề của bạn là biểu lộ sự lạc quan đó ra ngoài thôi.

White Stone