Sáng nay khá ngạc nhiên vì giữa tiết trời khô khô, se chút lành lạnh, bất chợt lại có một cơn mưa… Không rả rích, không rì rào, mưa chỉ nhè nhẹ, phảng phất, chợt đến rồi cũng vội đi. Nhưng có lẽ vậy thôi là quá đủ để thêm vào cái không khí của những ngày cuối năm này một chút hơi thở của mùa xuân…

Và có lẽ, tỉnh yêu đã đến, đã đi, hệt như cơn mưa…

Mưa chợt đến để thỏa lòng nhau

Sao phải vội đi để ai hoài thương nhớ

Chắc có lẽ mưa là cơn gió nhẹ

Thổi qua đây để ta biết mùa xuân

Chút lặng lẽ, chút thờ ơ, chút gì đó của sự ngọt ngào, xa cách, vấn vương, tiếc nuối, hờn giận, nhớ nhung… rồi chìm vào quên lãng! Tất cả đã qua…

Chẳng phải mưa tới khiến xuân sang

Chẳng bởi tình yêu cho ta thêm thương nhớ

Nhưng mưa đến, cho ngày xuân đẹp lạ

Chắc bởi tình yêu nên ta thấy yêu thương…

Đã lâu rồi, ta không còn sống trong tình yêu, và cũng đã lâu lắm đứng trước những cơn mưa đã không còn cái cảm giác nhớ thương ai đó. Và cũng không biết tới khi nào cái cảm giác đó mới có cơ hội trở về. Nhưng ít ra sáng nay, một cơn mưa nhẹ, một cơn gió se lạnh vừa mới thổi qua đây…

Whitestone