Mưa

Người ta bảo, mưa đẹp nhưng… buồn.

Người ta bảo, mưa đẹp nhưng xa vắng.

Người ta bảo, mưa đẹp nhưng nặng trĩu nỗi nhớ mong.

Người ta bảo, mưa đẹp nhưng mang bao nỗi muộn phiền.

Người ta bảo, mưa đẹp nhưng sau cơn mưa cũng chỉ còn lại là những giọt sương rơi trên đầu ngọn lá.

Mưa,

Khi cơn mưa ghé ngang đời anh, anh bảo, có lẽ… anh sẽ mãi yêu một làn mưa vắng.

Khi cơn mưa ghé ngang đời anh, anh bảo, phải chăng đó là yêu thương.

Khi cơn mưa ghé ngang đời anh, anh bảo, có lẽ rằng tình yêu là bến bờ sự sống.

Khi cơn mưa ghé ngang đời anh, anh bảo, có lẽ rằng ta sẽ mãi bên nhau.

Mưa,

Khi cơn mưa vội vàng đi mất, anh bảo, có lẽ rồi mai mưa sẽ lại về đây.

Khi cơn mưa vội vàng đi mất, anh bảo, có lẽ rằng mưa chỉ là chút hư vô.

Khi cơn mưa vội vàng đi mất, anh bảo, có lẽ rằng… chỉ là chút buồn man mác ngang qua.

Mưa,

Khi cơn mưa sẽ chẳng quay về, gió nói rằng, em sẽ mãi rời xa…

Khi cơn mưa sẽ chẳng quay về, anh nói rằng, yêu lắm những giọt sương…

Mưa!

Khi cơn mưa ngang qua, ừ, có lẽ, chỉ là mưa bay…

White stone