Ngày cuối tháng 10, ngày đầu đông, ngày cận lễ Halloween, hay là bất cứ một dịp nào mà bạn tưởng tượng ra. Ban đầu tôi có ý định viết tiếp một bài phân tích vẫn còn dang dở về một đề tài xã hội nhưng rồi loay hoay thế nào lại có cảm xúc nhiều hơn để viết về tình yêu. Có lẽ là một chút của cái gọi là “sĩ diện” của kẻ mà “chẳng biết yêu ai mà cũng không biết ai có yêu mình” chăng.

Tình yêu, đến đi nhẹ như cơn gió, ướt đẫm như cơn mưa rào. Như bài trước tôi có nói về quan điểm của mình, để có một tình yêu đẹp, thôi thì hãy biết chấp nhận sự thật và vui vẻ lên. Cảm xúc trong bài thơ đơn thuần đến từ một bản nhạc mà tôi đang nghe.

Ngày không em, ngày không em, ừ nhỉ

Gió cuốn lá rồi, lá luồn cây

Chim bay mỏi cánh, cành trơ trọi

Lất phất mưa bay, gió lại vương

 

Ngày không em, ngày chưa buồn như con sóng

Giữa một chiều mưa, ngày ấy quá xa xôi

Xa kỉ niệm, xa cả điều nguyện ước

Ước nguyện bên nhau, đến con sóng bạc đầu

 

Ngày không em, ngày hai ta cười khẽ

Chẳng phải hết yêu, nhưng tình bạn lại thăng hoa

Thôi thì thế, ta như bao ngày trước

Một cõi bạn bè, một cõi riêng

 

Ngày không em, gió vẫn hát với chim ca

Ngày vẫn thế và con người cũng thế

Yêu là chết ở trong lòng một chút

Một chút bên người, một chút ta.

White Stone