Sau một mùa thu,

Là một đôi lần cất nhẹ bước chân trên con đường xa vắng, để những chiếc lá thu vô hình tung bay theo gió, vô hình phủ dấu chân ai.

Là một đôi lần giữa xào xạc gió, xào xạc cây, giữa rung rinh con tim và rung rinh chiếc lá. Lá tung bay, trái tim ai khẽ xáo động, khẽ cất lên bản tình ca giữa trời thu đang cháy sắc vàng của nhớ mong.

Là vẫn con đường vắng, vẫn vô tình nhưng phủ bóng yêu thương.

Vẫn kia, vài cặp tình nhân đang tận hưởng những phút giây hạnh phúc trong trời thu lãng mạn, dịu êm. Vẫn đó, người mẹ già tảo tần của những đứa con hạnh phúc đang vội cất gánh hàng rong. Vẫn xe cộ tấp nập, vẫn những con người Sài Gòn bận rộn, lo toan.

Vẫn vài tiếng chim kêu, vài cơn gió thoảng. Vẫn rung rinh ngọn lá, chim khẽ bay, gió vẫn thổi, chiếc là vàng nơi cuối phố vẫn vẽ vội vào không trung một hình hài vô định. Còn người, người có vội đi xa…

Có phải bởi mùa thu.

Có phải vì cơn gió lạ.

Hay là bởi em vội đến chỉ như cánh chim kia, để bay đi, để chiếc lá vẽ vào tim anh một nửa hình hài mà anh đã ngỡ là yêu. Để ngọn gió cuốn vội đi khung trời bé nhỏ mà mới hôm qua còn là khoảng trời thu.

Hay là bởi mơ màng trong gió là yêu thương nhưng ở nơi xa là mùa đông sẽ đến. Là bởi yêu thương rồi lúc hợp, lúc tan.

Không! Chẳng phải gió cuốn em đi, chẳng là mùa đông vọi đến. Chỉ là anh đã nắm vội chiếc lá dang dở bay trong gió để vẽ nốt trái tim còn dang dở của riêng anh. Anh ôm lấy em nhưng anh quên rằng em cần khoảng trời riêng để vẽ nốt con đường vốn có.

Thu lặng lẽ mà vấn vương, nhẹ nhàng mà rộn rã. Thu đến để phủ dấu yêu thương lên con đường vắng, để vô tình gọi tên cơn gió của những khúc hát mộng mơ. Thu đến để gọi tên anh là tình yêu vẫn đó, vẫn vẹn nguyên trong một nửa dở dang mà thu đã vội vã vẽ nên. Dẫu là vô hình, dẫu để biết rằng sẽ còn rất xa để thu lại gọi nốt tiếng yêu.

Nơi xa đó, rồi em có sẽ nhớ anh không?

Sau một mùa thu là mùa đông lạnh giá. Chỉ tiếc rằng có lẽ đã lìa xa.

 White stone