Nhớ chiếc lá vàng rơi ngày cũ

Chợt bóng thu tàn, chớm đông sang…

Giữa tháng mười một rồi, đông đã sang ít lâu, lá váng vẫn chưa ngừng rơi nhưng thu thì đã tàn .

Đông sang,

Trời trở lạnh, cái lạnh vốn chỉ nhè nhẹ, se se, nhưng cái lạnh hòa cùng chút gió của buổi sớm tinh mơ, hòa cùng chút cảm giác ngái ngủ, chút tiếc nuối chăn màn, chút gì đó của sự lười biếng, chút mùi khói xăng của xe cộ … Mỗi thứ một chút làm nên cái mùa đông bé nhỏ của mình mỗi sớm mai thức dậy, mỗi buổi sớm chạy xe đến trường…

Ai hỏi gió đông sao chẳng tới

Chẳng hỏi phương trời, gió xốn xang…

Nhớ,

Một chút dư vị hãy còn rất mới, rất êm của mấy chiếc chăn bông, mấy cái áo khoác dày, mấy chiếc xe đạp vội vã chạy đi, mấy cơn mưa phùn nhè nhẹ suốt ngày rả ríc. Chút ấm áp hãy còn rất nóng, rất êm đềm của vòng tay ông bà ôm đứa cháu thơ…

Cả chút ấm áp nơi từng dòng tin nhắn…

Tất cả đã lùa xa về dòng quá khứ…

Quá khứ không hiện diện, nhưng nó cũng chẳng mãi mất đi, đôi khi nó còn đó, là day dứt, là tiếc nuối, là ngậm ngùi, là chút lãn mạn hồn nhiên, là chút nhớ thương vụng trộm, là hàng nước mắt trộm rơi, là đôi dòng tin nhắn viết vội, là khoảnh khắc chia xa, là kỷ niệm đẹp đẽ … Nó cứ như chiếc lá vàng cuối thu, đã không còn là một phần của cây, nhưng cũng không muốn ra đi theo làn gió . Để rồi thời gian gió cuốn lá đi…

Thu tàn,

Thu tàn để đông tới, hay thu quay về là bởi đông sang …

Thu đến, thu buồn, thu chẳng nói

Đi rồi, xào xạc tiếng đông sang…

Có những lúc người ta cần một chút tĩnh lặng để cảm nhận hết cái vị giá rét của mùa đông.

Có những lúc, chỉ một vì sao rơi có thể khiến người ta bật khóc

Có những lúc, người ta nhìn ngắm ngôi sao băng để bật cười hạnh phúc bên nhau

Có những lúc, khi tất cả đã qua đi người ta mới biết quý trọng những gì còn lại

Có những lúc,…

white stone