Chẳng bởi mùa đông sang
Chẳng trách là lạnh giá
Chắc chỉ là xưa đó
Ta chẳng chờ xuân sang

Để mỗi ngày qua bên hơi ấm ngày xanh
Ta thấy yêu thêm chút êm đềm ngày lạnh giá
Ta lại thấy bình yên sau đêm buồn lộng gió
Ta, trút âm thầm trong hơi thở của mùa xuân

Ta chẳng phải là thiên sứ giữa màn đêm
Để bỗng chốc quên đi dù đôi hàng mi còn chảy
Để bỗng chốc đôi môi thắm nụ cười rạng rỡ
Ta chỉ là cơn gió nhẹ của mùa xuân

Ta mong manh nên hơi ấm vẫn tràn dâng
Ta chẳng yêu thương nên tâm hồn còn rộng mở
Dẫu có đôi khi trên môi dòng lệ đỏ
Ta trút cay nồng ta theo gió mùa xuân

White stone