Nên chẳng phải giấu lời yêu thương,
Chẳng phải em yêu anh từ thuở ấy,
Chẳng phải trên vai em giọt lệ,
Chẳng phải xa cách là mãi mãi cách xa,

Có chăng là một chút xa hoa,
Khi nghĩ rằng yêu nhau là mãi mãi,
Có chăng là đôi khi dừng lại,
Để biết rằng giọt lệ đắng bờ môi,
Nhưng!
Dẫu cho rằng kí ức có xa xôi,
Và dẫu đôi môi còn nụ cười luyến tiếc.
Nhưng em à, vì chúng ta còn trẻ,
Nụ hoa hồng, cánh rụng vẫn còn thân.

Phải không em, tình yêu đến muôn lần.
Để rồi sẽ một lần vào mãi mãi.
Kẻ may mắn, kẻ gọi là chiến bại,
Cũng chỉ một từ, từ đó gọi là yêu.

Và bởi vì ta còn trẻ em ơi!
Hồng rụng cánh, để nụ hồng thêm cánh.
Ta xa cách để khoảng trời rộng mở,
Cho gió quay về, mang tiếng gọi là yêu.

Và bởi có tình yêu như lấp lánh trời sao,
Ta cùng ngắm và đôi khi thầm ước.
Bởi ta còn trẻ và đôi khi thầm nghĩ,
Lấp lánh sao trời soi sáng ánh dương yêu.
Nhưng ta còn trẻ lắm em ơi!
Và bởi có thứ tình yêu,… anh cũng không biết nữa.
Tình yêu đó có lẽ là bờ đê nhỏ,
Ta đợi nhau quay về cho tiếng gọi là yêu.

White Stone